Martin Seligman mô tả hiện tượng này vào năm 1967. Trong thí nghiệm của ông, những con chó từng bị sốc điện mà không thể tránh được về sau lại không bỏ chạy, ngay cả khi cơ hội thoát đã xuất hiện. Chúng đã “học” rằng mình bất lực.
Con người cũng có thể rơi vào trạng thái này sau những thất bại lặp lại hoặc sang chấn kéo dài. Ta bắt đầu tin rằng “dù mình làm gì cũng vô ích”.
Đây là một mô hình quan trọng để hiểu trầm cảm. Cách can thiệp hiệu quả là giúp đối tượng trực tiếp trải nghiệm rằng họ thật sự vẫn có khả năng thay đổi tình huống.
Hanh vi
Sự bất lực học được
Thất bại quá nhiều khiến ta tin rằng cố nữa cũng vô ích